THƠ NGÀY 20.11 CỦA ANH NGUYỄN THANH HẢI

06:42 |

Kính tặng các Thầy, Cô giáo đã từng giảng dạy tại trường PTCS cấp 1 – 2 Tam Lãnh, nay là trường THCS Chu Văn An

Gió thổi rung cành phượng
Chiếc là bàng nhẹ trôi
Hạt mưa chiều đang rơi
Trên sân trường tắt nắng

Cổng trường chiều nay vắng
Nhóm “thứ ba” đâu rồi ?
Ở một góc xa xôi
Cây phượng già lặng lẽ

Nhớ một thời trai trẻ
Gắn với ngôi trường này
Những phên đất được xây
Từ những bàn tay nhỏ

Rồi những mùa đông gió
Khu tập thể phên tre
Giấy báo không đủ che
Cơn gió chiều lạnh buốt

Nhưng trong ta ngùn ngụt
Ngọn đuốc của người Thầy
Với khát vọng dựng xây
Nên những con người mới

Những bữa cơm ăn vội
Chỉ mắm với rau rừng
Có đôi lúc rưng rưng
Mơ về nơi xa lắm

Ở tận cùng sâu thẳm
Góc nhỏ của tâm hồn
Những ánh mắt thỏ non
Níu bàn chân ta lại. . . !

Có kẻ bảo ta dại
Khi chọn mảnh đất này
Vùng cao, gió heo may
Hồ sâu, sông cách trở

Lúc đầu còn bỡ ngỡ
Nhưng rồi . . . thoáng qua nhanh
Những búp non trên cành
Chờ ta vun trồng đấy

Bây giờ ngôi trường ấy
Đã khang trang lắm rồi
Trường xưa thân yêu ơi
Một thời . . . ta đã sống !

N.T.H



Đọc tiếp…

NGƯỜI LÁI ĐÒ (Thơ của Hàn Giang)

20:36 |

              (Nhớ Thầy H, Cô C)


Con trở về thăm trường cũ chiều nay
Mong gặp lại người lái đò thuở ấy
Người lái đò với chiếc thuyền không đáy
Chở con qua sông kiến thức làm người

Trước cổng trường, cánh phượng nhẹ nhàng rơi
Màu đỏ báo hè ơi, mùa đang đến!
Mái trường xưa đây dòng sông không bến
Người lái đò thuở ấy đã đi xa!


Tiếng ve buồn gợi lại bóng ngày qua
Bụi phấn rơi rơi, tiếng ê a con trẻ
Người lái đò vắt cạn kiệt sức khỏe
Để khách đi kiến thức được đong đầy

Sân trường xưa, cánh phượng, lá vàng bay
Thầy, Cô cũ trở về miền kí ức
Nép gốc phượng nghe tim mình thổn thức
Ngọn đuốc người lái đò sáng rực phía trời xa!

Trường cũ - hè 2015
Hàn Giang


Đọc tiếp…

Thơ : BÀI CA NGƯỜI GIEO HẠT (Hàn Giang)

17:47 |

Tặng Zơram Chiu và những cô giáo trên các buôn làng của dãy Trường Sơn!

Em thức giấc khi gà rừng gáy sáng
Khi sương đêm còn phủ kín sườn đồi
Ánh bình minh ló dạng tận xa xôi
Em đã vội vượt đồi đi gieo hạt

Mầm non em ươm là mắt tròn ngơ ngác
Là những bông hoa tỏa ngát hương đời
Hạt nảy mầm theo bụi phấn rơi rơi
Cùng cơn gió thổi qua miền khát vọng!

Rừng Trường Sơn đêm, ngày ào gió lộng
Giữa đại ngàn em một bóng đơn côi
Bỏ qua thời con gái tuổi đôi mươi
Em lặng lẽ ươm đời trên giáo án

Khái niệm sống của em không còn ngày hay tháng
Mà là ánh khăn quàng đỏ rực dãy Trường Sơn
Em bảo tôi còn hạnh phúc nào hơn!
Khi kiến thức của em là hành trang cho biết bao con trẻ

Dẫu thời gian, tuổi xuân của em có trôi qua lặng lẽ
Em vẫn tươi cười như anh thấy đó thôi
Có đôi lần em nhìn ngắm xa xôi
Ánh mắt ấy nói với tôi điều khác

Rừng Trường Sơn một màu xanh bát ngát
Màu của núi rừng của màu mắt em tôi
Những vầng mây ấm áp nhẹ nhàng trôi
Trôi qua thời gian trôi cùng người gieo chữ

Tạm biệt em, tôi làm người cô lữ
Giữa đại ngàn dưới ánh chiều buông
Để đêm nay ngồi dưới ánh trăng buồn
Tôi viết tặng em bài ca người gieo hạt!

Hàn Giang


Đọc tiếp…

LẮNG (Thơ của Hàn Giang)

06:35 |


     Em đi bỏ lại con đường
Bỏ nhành hoa phượng sân trường rụng, rơi
     Giọt hè chậm, nhẹ nhàng trôi
Tiếng chim sẻ gọi rơi vào thinh không
     Bặc thềm đá phủ rêu phong
Lắng nghe tiếng gọi - phượng hồng ngày xưa!

Hàn Giang



Đọc tiếp…

NHỚ VỀ NƠI GIÓ BẤC (Thơ của Hàn Giang)

09:31 |


Tháng Mười Một
Những cơn gió lạnh cắt buốt thịt da
Năm giờ sáng.
Mẹ đánh thức dậy ăn cơm rồi ra đồng nhổ mạ
Ruộng bừa xong rồi ngày mai cấy đó con
Khiếp! Tiếng gió rít dội vào vách núi
Những giọt mưa phùn làm tê cóng bàn tay
Quần quật giữa đồng với gió với mây
Những bó mạ nhổ xong được cho vào đôi gánh


Tháng Mười Một
Mặt Trời đi ngủ
Chỉ còn mưa và cơn gió lạnh lùng
Ba vác cày, mang cuốc ra đồng
Con lùa trâu vai mang theo cái ách
Tiếng móng guốc gõ trên đường lách cách
Xong vụ cấy, cày trâu lại được nghỉ ngơi
Còn mình thì chưa thể thảnh thơi
Lại cuốc, lại cưa lên rừng dọn rẫy
Gieo thêm hạt mầm bắp, đậu, rau cải
Đợi tháng ba về lúa mới lại thơm cơm
Thu hoạch xong
Lũ trẻ chăn trâu thích nhất đốt đồng
Tìm hạt cốm dẹp
Trong tro tàn rơm rạ...

Ừ! Thì phải có những ngày nhổ mạ
Để bây giờ được ăn chén cơm không
Những tháng ngày lên núi, xuống đồng
Với cái đuôi trâu được lấy làm thước ngắm
Gắn với đồng xanh, núi cao, dốc thẳm
Vẫn nuôi trong lòng những ước vọng xa xôi
Rồi một ngày ta bỏ lại khung trời
Bỏ lại đồng xanh, bỏ rừng về phố
Cuộc sống thị thành luôn gắn liền với nhiều con số
Số tiền ăn, tiền trọ, tiền học thêm
Có những lúc cần ta làm cả ngày đêm
Mới thấy thêm yêu rẫy xanh, đồng lúa
Dẫu nhọc nhằn để làm ra chút của
Nhưng không vội vàng, dằn dặt những lo toan

Có những người cũng rời bỏ quê hương
Họ thành công hơn nơi quê người đất khách
Nhưng lại thấy sao họ đáng trách
Vội quên đi một thuở nhọc nhằn
Chối bỏ những gì một thời rất thân quen
Dung dưỡng, chắt chiu cho người khôn lớn
Ừ! Thôi kệ người ta như vậy
Còn với mình quê Mẹ quá thiêng liêng
Nơi cất giữ dùm ta mọi nỗi buồn phiền
Và cất cả chuyện tình thơ mộng
Tháng Mười Một
Gió chiều lồng lộng
Có ai giật mình nhớ gió bấc quê hương! 

Hàn Giang


Đọc tiếp…

NGÀY XƯA (Thơ của thầy Trần Ngọc Trực)

19:21 |

Màn đêm xuống ở núi rừng Tam Lãnh
Nơi sân trường cũng là nơi hội tụ
Cây ghi-ta cùng năm bảy giọng ca
Cất ngân vang những ca từ trìu mến
Về đồng đội, đồng nghiệp cả tuổi xuân
Ôi ngày xưa, ngày xưa thật tuyệt vời
Ta thèm ước ngày xưa quay trở lại
Thả hồn cũng đồng nghiệp với màn đêm
Được hát được nghe ca từ dạo ấy
Xin cảm ơn, cảm ơn ngày xưa đó
Sống mãi trong ta suốt cả cuộc đời.

Thầy Trần Ngọc Trực
Cựu giáo viên


Đọc tiếp…

HÈ (Thơ thầy Trần Ngọc Trực)

11:28 |

Ve kêu phượng nở hè lại về
Hè về trường hứng những trận cuồng phong
Trường lớp bỗng dưng thành chuồng trại
Bàn ghế ngỗn ngang phu vàng chẻ chụm
Xác xơ điêu tàn trường vào hè
Cũng tại nơi này cũng vào hè
Sân trường ngân vang bởi tiếng ve
Thoát ra từ những dãy phòng đóng kín
Vọng cùng tiếng chim hót gọi bầy
Gợi nên phong cảnh hè êm ả
                          …
Xưa nay hai cảnh người chỉ một
Chỉ bởi mình ta giữa sân trường

Hè 2014
Ngọc Trực


Đọc tiếp…

Thơ : HÈ (thầy Trần Ngọc Trực)

23:53 |

Ve kêu phượng nở hè lại về
Hè về trường hứng những trận cuồng phong
Trường lớp bỗng dưng thành chuồng trại
Bàn ghế ngổn ngang phu vàng chẻ chụm
Xát xơ điêu tàn trường vào hè
Cũng tại nơi này cũng vào hè
Sân trường ngân vang bởi tiếng ve
Thoát ra từ những dãy phòng đóng kín
Vọng cùng tiếng chim hót gọi bầy
Gợi nên phong cảnh hè êm ả.
                      …
Xưa nay hai cảnh người chỉ một
Chỉ bởi mình ta giữa sân trường

                     Ngọc Trực 
                      Hè 2014


Đọc tiếp…

Thơ : VÔ ĐỀ (Thầy Trần Anh Dũng)

03:44 |


Để anh được nghe tiếng chim chiền chiện hót
Đêm thành phố ánh sao khuya vàng vọt
Chợt thèm nghe một tiếng sóng xô bờ

Cho một lần đưa nhau về tuổi thơ
Ngắm là me rơi kín đường cát trắng
Chim lảnh lót liễu bờ trưa lóa nắng
Nhớ hồn nhiên duyên dáng bước em về

Cho một lần theo nhau vào cõi mê
Hồn mộng mị đắm say lời gạch đá
Làn tóc rối tựa bờ vai đói lả
Chạn bàn tay run rẩy lối xưa mòn

Hương Trà
Thầy Trần Anh Dũng
Cựu giáo viên


Đọc tiếp…

XUÂN THẦY TRÒ

19:32 |
Ảnh : Internet


     Xuân hai không một bốn
     Về với đất Bồng Miêu
     Xuân của đất, của trời
     Xuân của sự hội ngộ
     Xuân của ngày đoàn tụ
     Xuân của tình thầy trò
     Biết bao điều để nói
     Biết bao điều để viết
     Viết và nói chi bằng
     Những nụ cười rạng rỡ
     Trên khuôn mặt thân quen
     Đã tô thêm mùa xuân
     Mùa xuân là mãi mãi
     Mãi mãi xuân thầy trò

Ngọc Trực 
(Cựu giáo viên)



Đọc tiếp…

GỬI CHÚ THÀNH

19:29 |
Ảnh : Internet



Ơi người chú năm xưa hàng xóm
Sau cuộc chiến chú trở về quê hương
Quê hương chú là nơi mình công tác
Không ngần ngại con tìm đến với chú
Đến với chú con học những điều hay.

Thầy Trần Ngọc Trực
Cựu giáo viên

     Bài viết này, tác giả gửi tặng bác Thành, tổ 5 thôn 7, cha của thầy Huỳnh Văn Hưng (Giáo viên Toán trường THCS Chu Văn An) với lời hỏi thăm sức khỏe và lời chúc năm mới an khang hạnh phúc. Bác Thành trước kia nhà ở Tam Kỳ, ở cạnh nhà của thầy Trực. Khi lên Tam Lãnh công tác, thầy Trực được bác giúp đỡ rất nhiều.


Đọc tiếp…

SUY NGẪM NGÀY XUÂN

23:38 |
Ảnh : Internet

     Ta về Tam Lãnh ngày xuân

Cùng bao đồng nghiệp tuổi xuân tâm tình
     Có Tình, có Gái, Lợi Râu
Tiếc cho anh Đặng bấy lâu chưa về
     Chưa về chưa thấy Tam Lãnh
Về rồi mới thấy Tam Lãnh khó quên
     Khó quên bởi những tấm lòng
Những học trò cũ nối vòng chung vui
     Chung vui với xuân thầy trò
Cùng nhau suy ngẫm chuyến đò năm xưa
     Đò xưa đâu thấu hiểu rằng
Sợi dây liên kết đến đằng xuân nay.

Thầy Trần Ngọc Trực
Cựu giáo viên



Đọc tiếp…

MUÔN MÀU TAM LÃNH

21:00 |
Tác giả ảnh : Phạm Văn Hải - t.9
      Ta về Tam Lãnh chiều nay
Lòng ta bỗng ngỡ mới đây hôm nào
       Tam Lãnh đất núi đất rừng
Mà nay TamLãnh không ngừng đổi thay
       Đổi thay muôn vẻ trăm bề
Diện mạo cuộc sống chỉnh tề hơn xưa
      Điện đường trường trạm khang trang
Nhà thờ chuôngvọng ngân vang sớmchiều
      Quyện vào phong cảnh địa danh
ĐậpTây ThácTrắng như tranh muôn màu


                                                                     
                                                                                            Thầy Trần Ngọc Trực
                                                                                                Nguồn : Blog Vẫn Còn


Đọc tiếp…